BẾN CŨ Thơ Hư Vô Sông chở tôi về ngang bến cũ Mênh mang dạt sóng đã xa bờ Bóng em như thể thuyền bơi chậm Cả đời còn lãng đãng trong mơ Ngày đi chưa kịp lời hò hẹn Bến nước đò đưa tiếng thở dài

BẾN CŨ.
Thơ Hư Vô
Sông chở tôi về ngang bến cũ
Mênh mang dạt sóng đã xa bờ
Bóng em như thể thuyền bơi chậm
Cả đời còn lãng đãng trong mơ.
Ngày đi chưa kịp lời hò hẹn
Bến nước đò đưa tiếng thở dài
Trường giang xanh tóc em một thuở
Giờ đã mịt mù vai áo xưa!
Tôi về tựa thoáng mây trong tóc
Thả xuống sông xa nhánh bạc đầu
Chỗ có em ngồi phơi dáng nắng
Cho chiều tan chậm đáy sông sâu!
Để thấy bóng em còn ở lại
Mùi hương xưa như có linh hồn
Níu tôi vào bến cùng bãi tận
Nghe sóng thì thầm tiếng vô ngôn…
Hư Vô

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *